Thứ Sáu, 15 tháng 4, 2016

DÒNG SÔNG HAI LÀN NƯỚC.

 Một  buổi chiều hè , tháng 3 năm 1973, sau một cuộc hành quân mở đường trên tỉnh lộ 51, đơn vị trở về hậu cứ Tiểu Đoàn. Tôi xuống xe, đi về cuối dãy nhà dành cho sĩ quan đơn vị, nhìn về phía đầu hồi, tôi thấy một người cao ráo, trắng trẽo, dáng vẽ thư sinh, mặc quân phục, mang lon chuẩn úy. Trông thấy tôi, anh ta đưa tay chào. Tôi chào đáp lại:
     “ Mới về đơn vị à?”
 Anh ta rụt rè đáp lại:
       “ Dạ, em mới về, chờ trình diện Tiểu Đoàn Trưởng”
 Tôi khoát tay:
       “ Đại úy Hai đang ở Trà Cú , hai ngày nữa, ổng mới về”
  Anh ta trã lời nhỏ nhẹ:
        “ Dạ, vậy em phải chờ ông”
  Tôi bước nhanh về phòng, đèn vừa bật cháy. Sau khi tắm rữa xong. Tôi xuống căn tin, vừa ngồi vào bàn, nhìn xuống cuối dãy, tôi thấy anh sĩ quan trẻ ngồi trâm ngâm , bên ly café.
  Tôi đưa vẫy:
         “ Ăn cơm chưa, lại đây cùng ăn, cho vui”
   Anh ta hớn hở, đi về phía tôi:
         “ Dạ, em mới ăn xong. Đến ngồi với huynh trưởng cho vui”
    Tôi đáp lại:
          “ Thế à”
     Anh ta ngồi nhìn tôi ăn, ra vẽ bối rối, không biết, mở đầu câu chuyện như thế nào.
     Tôi gợi chuyện:
          “ Cậu tên gì ? Quê cậu ở đâu? “
-          Em tên Nguyễn Thế Hùng. Em ở Đà Nẵng.
      Tôi hỏi:
            “ Cậu có biết vùng nầy? Vì sao chọn về đây? “
       Hùng ngập ngừng:
           “ Dạ không….Em chọn một cách ngẫu nhiên, do thấy tên là lạ…!! “
       Tôi bật cười, và tiếp tục ăn cơm. Khi ăn xong, tôi đứng dậy, và nói:
           “ Cậu có chổ ngũ chưa, nếu không có, về phòng tôi ngũ, cho vui? “
        Hùng vui vẽ nhận lời:
            “ Dạ, em về ngũ với HT “
        Tôi đưa Hùng về barrack. Tôi và Hùng vừa bước vào , một đám sĩ quan đơn vị đang ngồi  đánh xì phé, thấy chúng tôi đến, họ ngước nhìn, Trung úy Thiện cất giọng:
        “ A, có tay mới về…biết đánh bạc không em, ngồi xuống đây..?”
         Hùng trả lời ngập ngừng:
         “ Dạ, không biết..”
         Những tiếng cười như mắc nẽ  cất lên. Tôi bảo Hùng:
          “ Cậu vô phòng tôi, cuối dãy, bên trái. Ngũ trước đi”
         Hùng trã lời:
         “ Dạ, HT để em ngồi chơi, chút nữa, đi ngũ”
          Tôi ngồi xuống, đão mắt, và bắt con bài, đưa lên mắt, nặn từng lá bài, vẽ mặt dãn ra thích thú….Cứ thế, các ván bài  lướt qua chầm chậm….Tôi quên đi sự có mặt của Hùng, và mọi thứ chung quanh…Hơn 23 giờ, nhìn lại số tiền, tôi thấy khá cộm, chắc thắng được vài trăm….Bỗng có tiếng điện thoại bàn reo vang , tiếng của Thượng sĩ Bùi cất lên:
       “ Trung úy Thiện, Đại úy TĐT gọi “
     Trung úy Thiện lầm bầm:
        “ Mẹ, có chuyện rồi đây..”
      Từ phòng trực, bước ra. Trung úy Thiện hạ giọng:
         “ Lệnh Tiểu Khu, Đại Đội 2-3 chuẩn bị …Trung úy Tuấn, Hiển, theo tôi qua phòng 3 nhận lệnh. Thượng sĩ Mùi tập họp quân số, Thiếu úy Pháo, ban 4, trang bị cấp số đạn tác chiến, chuẩn bị 1 Dodge và 6 GMC…..Giãi tán ngay…
       Tôi bước nhanh về phòng, lấy súng và nón sắt, áo giáp.Hùng nằm nghiêng, tay ôm đầu, ngũ say….
        Ngày tháng trôi nhanh. Sau một tuần lễ, tham dự trận đánh giãi vây đồn Trà Sim. Tôi trở về hậu cứ tiểu đoàn, gặp lại Hùng. Cậu ta cho biết, tiểu đoàn trưỡng giao coi ban 4, thế Thiếu úy Pháo bị thương, trong đợt tiếp tế trận đánh đồn Trà Sim vừa qua. Cứ thế, mỗi tối, Hùng qua phòng, ngũ chung với tôi, và câu chuyện đời sinh viên , và gia đình, được Hùng kễ ra, trong giấc ngũ chập chờn đời lính chiến…
        Hùng vào Sàigon, học đại học Vạn Hạnh, ở nhà người cậu tại đường Trương Minh Giãng. Gia đình Hùng, gồm 6 anh chị em. Hùng con thứ sáu. Năm học thứ hai, Hùng bị động viên vào Thủ Đức. Ra trường, Hùng về đơn vị của tôi. Hùng có nét mặt thư sinh, tính tình hồn nhiên, chân chất. Mỗi đêm, khi nghe tiếng súng nổ, Hùng trở mình, nắm chặc tay tôi, ướt đẫm mồ hôi..…Tôi coi Hùng như đứa em ruột, tội cho cậu ấy, đi vào cuộc chiến, như đi  dạo chơi, tham dự pinic ngày dài….
       Nhũng ngày cuối tháng 4, đơn vị hành quân liên tục. Tiểu Đoàn đóng tại Ba Động, chặn địch từ phía biển, chiến trường ác liệt, triền miên….Khi về tới Thị Xã, tôi được tin, Hùng đã về Saigon, trước đó 3 ngày….
        Sau đó, là nhũng năm tháng nhọc nhằn, tủi nhục, trong chốn lao tù…nhũng khốn khó, tưởng không thể vượt qua, trong cuộc sống lây lất, theo ngày tháng đen tối ,của kiếp người ở lại….Tôi hầu như quên lãng mọi chuyện đã qua.
        Một buổi sáng tháng 5 năm 2014, tôi nhận một cú phone, giọng một người đàn ông lạ cất lên:
        “ Alo, chào HT….Ông  nhận ra tôi không?”
         Thoáng bối rối, tôi hỏi lại:
         “ Xin lỗi, anh là ai?”
         Đầu dây bên kia, một giọng cười dòn dã:
          “ A, Tôi là Hùng đây…”
          Tôi ngập ngừng:
           “ …Hùng 523 C.T ?”
           Một giọng cười vang lên:
           “ Đúng rồi. Sáng mai, tôi lên, thăm HT”
           Tắt điện thoại, tôi ngồi thừ ra,  miên man suy nghĩ…..Sáng hôm sau, tôi đón Hùng tại bến xe tốc hành. Từ xa, nhìn thấy một người đàn ông cao to, da trắng trẽo, mặc áo Pull màu xanh , quần Jeans, mang giày Addidas…đích thị là Hùng ngày xưa. Hùng bắt tay tôi hồ hởi:
          “ HT khõe không? Lâu quá không gặp lại ông…”
          Tôi xúc động vì  tấm lòng của Hùng…Tôi giục Hùng:
             “ Thôi cậu lên xe, mình đi ăn sáng, rồi uống café , nói chuyện sau “
          Trong quán phở HN, Hùng  hứng  thú kể  chuyện:
             “ Những ngày cuối tháng 4, hậu cứ tiểu đoàn vắng vẽ, sĩ quan- lính lần lượt bỏ đi, 
   Không liên lạc được với BCH/TĐ, tôi lang thang, không biết đi đâu…Sáng ngày 27, anh Năm tôi, từ Saigon xuống, anh giục tôi về ngay.  Ngày 28/4 gia đình tôi xuống Cát Lái Một đứa em họ, làm hạm trưỡng tàu hải quân, đưa cả gia đình ra biển… “
           Hùng gọi thêm tô phở thứ 2, quay sang tôi:
              “ HT ăn thêm, uống một chai nữa nhé”
            Tôi lắc đầu, cười nhẹ….
             Hùng tiếp tục kể:
                “ Sang Mỹ, gia đình tôi sống nhiều tiểu bang: California, Oregon….Sau cùng, định cư tại Houston – Texas. Tôi lấy vợ, cô ấy dân Saigon. Chúng tôi có một con trai , và một con gái. Tôi có làm cho một công ty dầu hỏa của Mỹ , cách nhà 2 giờ lái xe. Hiện nay, con cái  ra trường, có công việc làm. Tôi chuyển sang làm cho Post Office, nhàn nhã hơn.”
          Ngồi uống café, Hùng hỏi tôi:
               “ HT còn nhớ Thiếu úy Long, Thiếu úy Hải không?
           Tôi trả lời:
               “ Sao quên được, mấy tay đó, bây giờ ra sao? “
            Hùng kể:
                 “ Ông Long ở Oregon. Ông Hải ở Florida. Hai ông nầy, từ lúc ra đi đến nay, chưa về Việt Nam. Ngay khi, bố ông Hải mất, ông cũng không về…”
             Tôi ngồi yên lặng.
              Hùng gợi chuyện tiếp:
                 “ HT nhớ anh Năm tôi- anh Trí ?”
              Tôi đáp:
                  “ Không nhớ rõ lắm. Anh ấy, vẫn ở Mỹ chứ? “
               Hùng bắt chuyện về người anh thứ Năm:
                   “ Anh Trí tốt nghiệp Stanford University- Ph.D in Economics. Anh đi dạy ở Singapore , Thailand. Năm 1987, anh được mời về giãng dạy tại Việt Nam. Sau đó, anh làm đại diện cho chánh phủ Mỹ, trong các dự án ODA. Anh thường xuyên qua lại, nên gia đình tôi, đã mua một căn nhà ở Tân Bình.”
                Tôi thăm dò Hùng:
                    “ Tôi nghe nói, có ít người ra  đi, nay trở về Việt Nam..? “
                 Hùng cười tươi tắn:
                     “ Lúc trước, tôi cũng nghĩ như HT. Nghe anh tôi kể lại: đối tác của anh, là các thứ trưỡng, bộ trưỡng, UV/TWĐ….Họ cởi mỡ, dễ dãi trong công việc làm ăn, cũng như giao tế. Anh bảo, họ Đỏ võ- Xanh lòng, hết cả rồi…!! “
                   Tôi nghe đăng đắng, nghẹn trong cổ:
                      “ Thế các tướng- tá phe mình ở bên ấy, các ông lên tiếng ca tụng chế độ CS, có đúng không ? “
                     Hùng xởi lỡi :
                        “ HT muốn nói các ông TTK, NKB…..HT ơi! Thấy vậy, chứ không phải vậy…Nhiều người chữi rủa, do họ không hiểu, chuyện bên trong…!! “
                     Tôi đưa Hùng về nhà. Hùng đến chào vợ tôi, và có nhã ý tặng chúng tôi, một ít quà, Hùng mang từ Mỹ về…Buổi trưa, tôi đưa Hùng đi một vài địa điểm, và vòng quanh thị xã. Buổi chiều, tôi chở Hùng ra bến xe đi Saigon. Chia tay tôi, Hùng bộc bạch:
            “ Tôi vừa từ Phan Thiết về, hôm qua. Sáng nay, tôi lên thăm ông. Chương trình, ngày mai, tôi sẽ đi Huế- Đà Nẵng- Quãng Bình. Chúc HT An Lành- Vui Vẽ”
              Tôi ngõ lời cám ơn, và chúc Hùng , có chuyến du lịch tốt đẹp.
               Tên đường về, tôi rẽ qua quốc lộ, chạy về hướng Cẩm Giang. Vô chùa Cẩm Phong,tôi dựng xe, đi ra phía sau chùa, ngồi dựa trên ghế đá, nhìn xuống sông Vàm Cỏ. Nắng chiều dìu diệu, xa xa đàn cò trắng bay nhanh về hướng chân trời. Giữa dòng sông, lững lờ hai màu nước xanh- đục, lặng lẽ trôi về nơi vô tận….Tôi chợt nhớ, một câu nói nào đó: “ Only freed from past burdens, can we take advantages of the present”.
              Bầu trời bắt đầu chớp lạch, những vạch sáng lóe nhanh, vụt tắt, mây đen ùn ùn kéo về. Tôi đứng dậy, uễ oãi bước đi, văng vẵng một âm thanh sâu thẵm vọng về: “ The half truth is just as wicked as a complete lie, for it deceives as fully ”
     Vnostrict.
    30th August 2014.

Thứ Bảy, 5 tháng 4, 2014

Bạn về Quê cũ.


"Bạn trở về đây nhuốm nỗi buồn
Quê hương còn đó lắm đau thương
Trường xưa in bóng bên đường cũ
Biền biệt mây bồng ai vấn vương
Thấu chăng u uất lòng hoài cổ
Mộng ước đầu xanh đã cuối đường
Vươn cao tay vẫy đàn em nhỏ
Thắp sáng tương lai đón Thái Dương"

             Vnostrict May 2013.

Mot thoang huong xua


Tôi  vẫn nhớ ngày giã từ Đồng Đế-Nha Trang ,một buổi sáng tinh mơ tháng 11/1973.Ngồi trên xe,tôi cố quay đầu nhìn lại thành phố ,ngọn Hòn Khô sừng sửng xa dần phía sau …Thế là bỏ lại những tháng ngày đỗ mồ hôi,gian khổ; bãi Tiên huyền ảo,bãi ruồi  bối rối ;quán chè Tây với đôi mắt mộng mơ ,ông Đại úy TĐTr H. già khắc khổ, quan  ĐĐTr  C.Th  trưởng giã, kiêu sa .v,,,v..Kéo mũ,tựa vào ghế, tôi nhắm mắt,cố nhớ lại từng khuôn mặt của bạn bè cùng khóa Ba Đình ,hồi tưởng  ngày mưa gió lạnh buốt lúc hành quân cuối khóa ở bãi Tiên-đêm  ngồi bó gối 4 thằng chia nhau  lon café đăng đắng,nghe gió giật tents phần phật,sóng  vỗ  ghềnh đá rật rềnh . Không  chợp mắt tí nào, tôi ngồi bật dậy, xe đang chạy qua dường gập khúc ,nước chãy tràn qua QL1-do bão mấy tuần trước dây .Quãng đường hơn 500km về SG xa dần …Ngày  trình diện đơn vị sẽ ra sao ….Thời gian qua nhanh….gân 40 năm..bây giờ : “Bến cũ,đò xưa còn đâu nữa .Lữ khách ngược dòng có mấy ai ?”
Vnostrích 29/2/2012